Cô bé ưa phán xét…

(KDPT) – Mỹ Ngọc là một cô bé ngoan ngoãn, đáng yêu trong mắt của gia đình. Ấy thế nhưng từ khi bé bắt đầu đi học, gần như ngày nào gia đình nhỏ đó cũng “có chuyện”.

Những ngày đầu mới đi học, vì lớn nhất lớp và tỏ ra mạnh dạn nên Mỹ Ngọc được cô giáo cử làm lớp trưởng. Ngày nào bé đi học về cũng bị khản đặc cổ họng với lý do: “Con phải quát lên mới quản lý được các bạn những lúc cô giáo đi vắng”. Thời gian sau, thỉnh thoảng bé khóc lóc sụt sùi với mẹ vì bị các bạn giấu áo khoác đồng phục, sách giáo khoa, giấy kiểm tra, bút, tẩy… Căng thẳng nhất là có lần Mỹ Ngọc bị một số bạn nam quây lại giật tóc trong giờ nghỉ trưa khiến buổi chiều hôm đó bé về nhà khóc nức nở. Sau ngày hôm đó, mẹ của Mỹ Ngọc chính thức xin cô giáo cho bé thôi giữ chức lớp trưởng.

Lên thay Mỹ Ngọc ở chức lớp trưởng là một bạn học không giỏi bằng cô bé nhưng khiêm tốn và có cách điều khiển các bạn trong lớp khá hòa nhã. Từ ngày bạn lên làm lớp trưởng, ngày nào cô bé cũng ấm ức kể tội bạn lớp trưởng mới. Nào là không biết điều khiển lớp, nào là hôm nay điểm kiểm tra kém hơn của con… Thế nhưng, các bạn trong lớp rất quý mến cô bạn lớp trưởng mới. Mẹ cô bé chỉ biết bảo Mỹ Ngọc: “Con buồn cười nhỉ, để ý bạn ấy làm gì cho mất thời gian. Tập trung vào việc học là chính đi.”.

Ảnh minh họa

Thực ra, chuyện gì cũng có căn nguyên. Sở dĩ cô bé bị các bạn không ưa vì quá kiêu ngạo khi được làm lớp trưởng. Mỗi khi cô giáo có việc đi vắng hoặc giờ sinh hoạt lớp, Mỹ Ngọc tự cho mình cái quyền được quát tháo nặng lời với các bạn để “điều hành” lớp. Lại thêm cái thói hay “mách lẻo” với cô giáo, thế là cả lớp đồng loạt “tẩy chay” cô bé.

Có lẽ, phán xét người khác một cách khắt khe “ngấm” vào trong suy nghĩ, hành vi của cô bé do cách giáo dục từ mẹ của Mỹ Ngọc. Luôn tìm ra “điểm yếu” của người khác để chỉ trích và dường như rất ít khi thừa nhận ưu điểm của ai đó là cách ứng xử của mẹ cô bé. Cùng một chuyện xảy ra, nhưng mẹ của Mỹ Ngọc có cách nhìn nhận, đánh giá vấn đề luôn thiên về hướng tiêu cực. Ngay từ nhỏ, mỗi khi ai tặng Mỹ Ngọc món quà nào đó, bao giờ bé cũng “soi” ra điểm xấu để chê bai. Bé còn có thói quen hay “bắt lỗi” mọi người trong gia đình khiến các anh chị họ mỗi khi gặp đều khó chịu nhưng không ai nói ra.

Cũng chính vì hay phán xét người khác mà Mỹ Ngọc luôn cố gắng để trở thành con người hoàn hảo. Bé rất sợ hãi mỗi khi mắc lỗi vì sợ mọi người phát hiện ra. Và, bé bắt đầu học cách nói dối hoặc đổ lỗi cho người khác mỗi khi có bất cứ vấn đề gì xảy ra.

Cũng không biết sau những sự việc xảy ra của năm học đầu tiên có khiến mẹ của Mỹ Ngọc suy nghĩ lại về cách dạy con của mình hay không. Nếu không thay đổi, Mỹ Ngọc sẽ thật đáng thương khi mãi là cô bé ưa phán xét người khác…

Theo Báo Pháp luật xã hội