Đi qua ngày bão

(KDPT) – Những ngày này, ở mảnh đất phương Nam đầy nắng gió, cô chợt nhớ Hà Nội bắt đầu bước vào mùa mưa bão. Lạ thế, xa Hà Nội cái gì cũng nhớ. Ngay cả những cơn mưa bão dữ dội cũng làm ta nhớ đến nao lòng.

Ngày còn nhỏ, trước mỗi cơn bão, loa truyền thanh của phường liên tục gửi tới mọi người cảnh báo về đường đi của cơn bão. Bác tổ trưởng dân phố đi từng nhà nhắc nhở mọi người chằng chống cẩn thận. Nhà cô, bố thường đi công tác xa nên mẹ phải “lĩnh” trách nhiệm đó. Có lần, đang đêm gió giật tung mái lợp bằng giấy dầu, mưa xối xả vào nhà. Mẹ ôm vội hai anh em sang gửi hàng xóm, còn một mình ở lại trong căn nhà cũ lo che chắn đồ đạc. Hai anh em bé xíu, run rẩy ngồi bên nhà bác hàng xóm mà lòng không yên, nghĩ cứ thương và lo cho mẹ.

Ảnh minh họa

Nhớ lắm những bữa cơm ngày bão của mẹ. Bao giờ cũng vậy, mỗi khi nghe đài báo có bão sắp về, thế nào mẹ cũng mua ít đồ ăn cất trong chạn. Gió giật từng cơn ngoài khuôn cửa, trong này mẹ tỉ mẩn rang vừng, lạc làm muối vừng. Hương thơm món muối vừng của của mẹ ngày mưa bão mãi theo cô đến sau này. Rồi món cá khô “thần thánh” của mẹ nữa. Miếng cá vàng óng, dai dai, vị mặn ngọt, cay the the đầu lưỡi mà đưa cơm đến lạ.

Ngày ấy, nhà cô có cây mướp hương sai quả lắm, mẹ thường hái cho bớt hàng xóm. Ai cũng khen mẹ mát tay trồng. Những ngày mưa bão không đi chợ được, mẹ thường hái mướp nấu canh với lạc. Lạc ngâm nước gạo cho mềm, giã nhỏ, xào qua với chút mỡ rồi cho nước vào, cứ thế ninh lên. Khi lạc đã chín mềm, nước đục trắng, mẹ thả những miếng mướp đã thái van vát vào, canh sôi bùng lên là bắc ra ngay. Sau này, anh em cô dù đã đi nhiều nơi, thưởng thức rất nhiều món khác nhau, nhưng có lẽ không nơi nào có được hương vị bát canh mướp nấu lạc của mẹ ngày nào.

Trước mỗi cơn bão, bầu không khí ngột ngạt bao trùm vạn vật. Trên phố, không một ngọn gió chạy qua, cây cối đứng im lìm. Thế rồi, đột nhiên đất trời sầm lại, mưa lắc rắc rơi, gió bắt đầu nổi lên. Theo kinh nghiệm dân gian, cứ khi nào “gió lật lá cây” là bão sắp vào đến đất liền. Mưa mạnh dần và gió bắt đầu giật từng cơn. Những hạt mưa xoay trở quay cuồng trong gió, giật tung mọi thứ trên đường “quét” qua. Nhìn những cành sấu gãy rụng trên đường Phan Đình Phùng, hoa bằng lăng tím đường Thanh Niên rơi lả tả trên hè phố mà thấy xót lòng…

Nhớ văn phòng xưa cũ trên tòa nhà cao tầng, gió rít qua các khe cửa nghe thật đáng sợ. Cửa sổ rung lên bần bật. Mấy chị em trong văn phòng thường ngó qua ô cửa kính nhìn những dòng người đang hối hả di chuyển ngược xuôi dưới đường. Ai cũng lo lắng cho quãng đường trở về nhà. Sếp “tâm lý” cho phép mọi người có thể về sớm hơn thường lệ. Và… cô chỉ thở phào nhẹ nhõm khi cả đội lên mạng xã hội báo cho nhau biết đã về đến nhà an toàn. Giờ, tất cả đã trở thành kỷ niệm.

Đời người, dù không muốn nhưng đôi khi ta phải đối mặt với bão dông. Đáng sợ nhất là cảm giác trước khi “bão” đến. Ta chờ đợi thấp thỏm, lo lắng đến nghẹt thở, cứ hy vọng “bão” sẽ chuyển hướng để rồi phải chấp nhận sự thật. Trong tâm bão, có những thời khắc ta tưởng như gục ngã nhưng vẫn mạnh mẽ vượt qua bằng sức mạnh nội lực. Hãy tin đi, dù bão lớn tới đâu cũng phải kết thúc. Và khi đó, ta chợt hiểu, có đi qua những ngày mưa bão sẽ biết trân trọng giây phút bình yên.

Theo Pháp luật xã hội