Hương tháng Chạp

(KDPT) – Đầu tháng Chạp, tôi ngửi thấy mùi hương xuân dịu ngọt phảng phất, lan tỏa khắp đất trời, những chồi non, lộc biếc nhú lên khỏi cành lá khẳng khiu vươn mình hứng lấy làn sương mỏng sớm mai, đón cái nắng nhè nhẹ trong chiều đông yên ả.

Dạo quanh chợ hoa Hà Nội vào tháng Chạp hẳn là sẽ choáng ngợp bởi sắc xuân đã hiện hữu và rộn ràng, cúc vàng, lay ơn đỏ, hồng đủ màu, đào sớm…. đông đến muộn mà xuân đã bảng lảng đâu đây, gửi gắm hình hài trên những sắc hoa tươi tắn, những nụ đào chúm chím, e lệ.

Đầu tháng Chạp, tôi cảm thấy hương xuân len lỏi cả vào lòng người. Sự rộn ràng, náo nức của lũ trẻ trong những buổi lên lớp ngày cuối năm, niềm vui đơn giản chỉ là được khoác lên mình bộ quần áo mới, ngậm trong miệng miếng kẹo ngọt và những ngày rong chơi không sợ ai la mắng, trong những bộ ảnh đẹp hút hồn của thiếu nữ bên khóm họa mi, dã quỳ cuối vụ, khóm cải vàng hay hàng cây ngược mùa thay lá. Tôi thấy xuân đang về trong cả sự tất bật, vội vàng của những người ngược xuôi trên cung đường quen thuộc mang trên mình gánh nặng mưu sinh. Dòng người, ai ai nom cũng vội vã hơn thường lệ. Có lẽ họ cũng giống tôi, dù lao động trí óc hay lao động chân tay, làm công hay làm chủ đều đang cố gắng hoàn thiện nốt những công việc còn dang dở hay đang gồng mình lên, gấp đôi, thậm chí gấp ba năng suất ngày thường để mong một cái Tết ấm cúng, một mùa xuân đủ đầy.

Ảnh tư liệu

Cũng trên cung đường ấy, tháng Chạp về rồi, xuân cũng đang gõ cửa từng người, từng nhà, từng con đường, ngõ phố, mà sao có những người vẫn lặng thinh trong khi vạn vật đều xoay chuyển. Bước chân họ chùng lại khi dòng người, dòng xe, dòng thời gian cứ tiến về phía trước không ngừng. Đôi bàn tay giá lạnh chỉ biết tự nắm vào nhau. Đôi mắt họ không có điểm dừng cũng giống như trái tim họ không có nơi nào để đến, tâm hồn họ có ai biết rằng từ lâu đã chẳng có chốn nào để nương nhờ. Họ không có người thân, không có gia đình hay họ được chính người thân, gia đình gửi gắm đến nơi cô đơn tận cùng đó. Từ khi nào, họ đã không biết đến mùa xuân.

Tháng Chạp của mẹ cũng về rồi. Ấy là những lo toan hằn thêm nếp nhăn trên trán. Những công việc dở dang chưa kịp thu vén, mà còn một tháng nữa là hết năm. Tay mẹ dính bùn, cầm nắm mạ mà người ngẩn ngơ lo cho vụ cấy. Không biết cuối đông còn đợt rét đậm, gió sương nào, liệu cây mạ mỏng manh, yếu ớt có chịu nổi thời tiết không. Mẹ còn nắm cải chưa gieo cho những ngày tháng Giêng vừa có rau ăn Tết, vừa có cái đi chợ kiếm đồng ra đồng vào.

Mẹ vẫn bảo, Tết nhất, thịt thà, bánh kẹo mãi ngấy lắm, sẵn luống rau ăn vừa lành lại mát ruột. Ra Giêng, nhiều hội hè, đình đám, rau xanh của mẹ lại được dịp đắt hàng. Nói đến đây thôi, mà tôi thấy ánh mắt mẹ hân hoan. Ngẫm mới thấy, những đồng tiền ăn học của anh em tôi bấy lâu nay cũng nhờ khoảnh vườn xanh mướt của mẹ. Công mẹ chăm bón, vun trồng, tưới tắm, bằng biết bao công sức và cả những giọt mồ hôi

Tháng Chạp đang đến, xuân cũng sắp về, trong lòng, trong vạn vật xanh tươi, mỗi mùa xuân đi qua đều đáng trân trọng và sống hết mình. Xuân trong lòng mình, xuân trong lòng người…

Theo Báo Pháp luật & xã hội