Khoảng lặng trong lòng Hà Nội

(KDPT) – Hà Nội những ngày cuối năm dường như vội vã hơn. Trên phố, dòng người xuôi ngược gấp gáp trĩu nặng lo toan. Những khuôn mặt lướt qua nhau với bao cảm xúc, nghĩ suy trăn trở. Nhưng, thực ra ở đâu đó trong lòng Hà Nội, vẫn có những khoảng lặng giúp tâm ta an tĩnh lạ thường.

Trưa mùa đông, tình cờ, tôi ghé quán cà phê nhỏ xinh trong một khu phố cũ. Không gian rợp bóng cây và ta có thể nghe được tiếng chim lích rích đâu đó trong vòm lá xanh. Tán cây cổ thụ la đà soi bóng xuống mặt hồ xanh màu rêu lục thủy. Lặng ngắm ly cà phê nâu sóng sánh được hâm nóng bởi một ngọn nến nhỏ xinh trong lòng đế gốm. Hương cà phê tỏa ra ấm nồng, từng sợi khói mỏng mảnh nhè nhẹ lan theo gió đông. Trên sân chơi gần đó, những đứa trẻ vui đùa bên chiếc xích đu cười như nắc nẻ. Tiếng cười của bọn trẻ thật trong trẻo, vô ưu.

Ảnh tư liệu

Sân chơi có thêm bà mẹ trẻ đưa các con tới tập đi xe đạp. Bà mẹ gọi một ly cà phê, vừa uống vừa dõi mắt nhìn theo các con. Cậu con trai nhỏ tập cho em gái đi xe đạp một cách hào hứng. Mỗi lần em mất đà bị ngã, cậu lại động viên em dựng xe lên đi tiếp. Cô em gái nhỏ chừng 6 tuổi, cậu anh trai chỉ “nhỉnh” hơn một chút nên việc giữ xe cho em đi khá khó khăn.

Thế nhưng, cậu anh trai không bỏ cuộc và luôn kiên nhẫn hướng dẫn cho em gái cách lấy thăng bằng khi đi xe đạp. Ngắm bọn trẻ, tôi chợt nghĩ, người lớn chúng ta đôi khi không đủ kiên nhẫn trước sự “vấp ngã” của người thân. Thay vì động viên, tiếp thêm sức mạnh để người đó lấy lại bình tĩnh bước tiếp thì chúng ta thường giữ định kiến, chì chiết mãi về sai lầm của họ.

Một chiếc xe hoa chầm chậm đẩy qua, những đóa cúc họa mi tinh khôi, cúc đại đóa vàng tươi, hoa hồng, hoa lay ơn cùng khoe sắc rực rỡ trong gió lạnh. Chị hàng hoa đứng lại, lấy một chiếc bình ra tưới nước cho hoa. Những giọt nước tỏa ra lung linh sắc cầu vồng trong nắng đông. Chị hàng hoa không rao mời nhưng đã có mấy bà, mấy chị ra mua. Hình như, họ là khách quen của chị. Người bán không nói thách, người mua không mặc cả, họ cùng trân trọng, nâng niu những bó hoa. Câu chuyện của họ chỉ xoay quanh về những loài hoa, màu hoa, kiểu dáng bình cắm sao cho phù hợp. Vậy thôi.

Trong quán, vài đôi vợ chồng không còn trẻ nhẩn nha thưởng thức cà phê và rủ rỉ nói chuyện cùng nhau. Mỗi gia đình đều có vấn đề cần phải giải quyết và mỗi người đều phải chịu trách nhiệm về những việc mình đã làm. Có lúc, giữa sai và đúng, thịnh và suy, chỉ cách nhau một lằn ranh rất mỏng. Cuộc sống không phải bao giờ cũng bằng phẳng, nhưng có lẽ, chỉ khi đã đi qua mọi thăng trầm, người ta mới học được cách mạnh mẽ trong an tĩnh.

Dẫu đã đi nhiều nơi, nhưng tôi luôn nhớ về những quán cà phê nhỏ xinh ở Hà Nội với cảm giác gần gũi, thân thương. Chủ quán thường có cách giao tiếp lịch thiệp, nhỏ nhẹ. Đôi khi, chủ và khách còn có sự thân quý, trân trọng vì cùng có chung sở thích văn chương, hội họa, âm nhạc… Cuộc sống xô bồ và náo nhiệt khiến ta quá áp lực và một khoảng không gian yên tĩnh chính là “liều thuốc” để dịu lại tâm hồn.

Phải chăng, bởi sống quá vội nên đôi khi ta không thể nhận ra những khoảng lặng trong lòng Hà Nội.

Theo phapluatxahoi.vn