Nghe tiếng cười không quên niềm thương đau

(KDPT) – Những ngày này, dạo bước trên phố phường Hà Nội, nghe một đoạn trong bài hát “Hà Nội niềm tin và hi vọng”, ta lại thấy trào dâng niềm xúc cảm. “Đường lộng gió thênh thang năm cửa ô/ Nghe tiếng cười không quên niềm thương đau…”. Cả nước hân hoan mừng Tết Độc lập thứ 75, đón nhận những đổi thay tích cực của đất nước từng ngày, cùng với đó chúng ta cũng tự răn mình không bao giờ được phép lãng quên những mất mát, hi sinh to lớn của lớp lớp những người đã ngã xuống vì nền độc lập, tự do của dân tộc.

Cờ Tổ quốc tung bay trên Quảng trường Ba Đình lịch sử, nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 2/9/1945.

Quảng trường Ba Đình những ngày vào thu luôn lộng gió. Bước chân du khách từ mọi miền trở nên “ung dung tự hào”, và từng gương mặt hiện rõ vẻ hân hoan.

75 năm về trước, ngày 2/9/1945, tại quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc Bản Tuyên ngôn độc lập, tuyên bố với toàn thể nhân dân và thế giới, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa mà nay là nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Ba phần tư thế kỷ, một chặng đường đủ dài để chúng ta khắc ghi và trân trọng những chiến công của cha anh, biết nâng niu và gìn giữ độc lập, tự do của ngày hôm nay.

Đã 75 năm từ ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Bản Tuyên ngôn độc lập, trong suốt  75 năm qua, đất nước trải qua nhiều cuộc chiến tranh vệ quốc, từ Pháp, Mỹ, đến chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, chiến tranh biên giới Tây Nam. Hàng triệu con người đã ngã xuống, ngay cả trong thời bình. Đến nay, theo số liệu thống kê chưa đầy đủ, vẫn còn hàng vạn chiến sĩ “chưa biết tên”, hàng vạn người chịu đựng di chứng chiến tranh dày vò tinh thần và thể xác. Có những người như Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ ở Quảng Nam, 11 lần tiễn con cái, người thân ra đi không lần trở về. Những giọt nước mắt đã không thể rơi, lặng lẽ lặn vào trong.

Nỗi đau thương mất mát ấy cũng là đại diện cho sự hi sinh của dân tộc Việt Nam, nhằm giành lấy cho mình quyền được tự do, được sống và mưu cầu hạnh phúc. Và sự thực, chúng ta đã trở thành một đất nước tự do, độc lập, ngày càng đi lên, phồn thịnh và tươi đẹp hơn.

Hình ảnh Mẹ Thứ bên mâm cơm đợi con được Đại tá Trần Hồng ghi lại

Thế nhưng, đáng buồn thay, khi đất nước đã lớn mạnh, khi cuộc sống đã được đủ đầy, lại có những kẻ bằng cách này hay cách khác cố tình lãng quên công ơn của tiền nhân, phản bội lại dân tộc, ra sức chống phá, xuyên tạc thành quả Cách mạng.

Chương trình Đối diện của Đài truyền hình Việt Nam mới đây với chủ đề “Chống sự lãng quên” đã khiến nhiều người xúc động. Xuyên suốt chương trình đã nói lên những cống hiến to lớn của nhiều thế hệ cho nền độc lập nước nhà. “Chống sự lãng quên” cũng chỉ rõ căn nguyên của thực trạng những kẻ “ăn cháo đá bát”, “qua cầu rút ván”, phủ nhận sạch trơn những thành quả Cách mạng và xương máu của nhân dân. Một bộ phận không nhỏ đã tự diễn biến, tự chuyển hóa, bán mình cho quỷ dữ để quay lại tấn công vào chính lịch sử đất nước. Đó có thể là một người có học hàm, học vị, lại cũng có thể là một sinh viên vẫn đang ngồi trên giảng đường. Bên cạnh đó, các thế lực thù địch, chống phá, đã tìm mọi cách, lợi dụng những vấn đề xã hội, chính trị, để tác động nhằm lôi kéo, mua chuộc, kích động một bộ phận dễ lay động nhằm phủ nhận, bôi đen những thành quả Cách mạng và sự hi sinh của hàng triệu người đã ngã xuống cho độc lập, tự do của đất nước.

Dù là do chủ quan hay khách quan, những kẻ đã làm vấy bẩn máu của những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc cũng không thể đại diện cho lẽ phải, tính chính nghĩa của lịch sử. Quá khứ đã khép lại nhưng chúng ta không được phép lãng quên lịch sử, những mất mát hi sinh của cha ông trong cuộc chiến chống giặc ngoại xâm càng phải ghi tạc trong lòng, thể hiện bằng sự nỗ lực trong lao động, học tập.

Ngày Tết Độc lập năm nay, chúng ta đối diện với một kẻ thù mới, vô hình và vô cùng khốc liệt: Covid-19. Vòng xoay của lịch sử có thể lặp lại bằng cách này hay cách khác. Nhưng với những bài học của lịch sử đã cho chúng ta thấy, khi đoàn kết lại, dân tộc Việt Nam không thể bị khuất phục dù kẻ thù đó là ai, dù là vô hình hay hữu hình.

Những kẻ chống lại dân tộc, xuyên tạc lịch sử luôn bị Nhân dân nhìn thấu, và không hề có chỗ đứng trong dòng chảy vĩ đại của đất nước, dân tộc Việt Nam.

Abutalib Gafurov, nhà thơ nhân dân của xứ Dagestan đã từng có một câu nói nổi tiếng: “Nếu ai bắn quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào họ bằng đại bác”. Quá khứ đã trôi qua nhưng lại là nền tảng kinh nghiệm để ta bước chân vào tương lai, và nếu có kẻ nào đó “bắn vào quá khứ”, chắc chắn chúng sẽ nhận được “những viên đại bác” từ Nhân dân, bởi Nhân dân luôn rất công bằng với lịch sử, với công lao của các bậc tiền nhân với đất nước. Hiện nay, nhiều gia đình, trên ban thờ trang trọng, bên cạnh di ảnh của người thân còn có ảnh Bác Hồ. Đó là minh chứng cho lòng tri ân của Nhân dân, với những cống hiến và thành quả Cách mạng của Người cho dân tộc Việt Nam. Dẫu có nói ngả nói nghiêng, sự thật và nhân tâm vẫn vững vàng. Những kẻ bán nước cầu vinh sẽ bị cuốn trôi khỏi dòng chảy lịch sử, trả lại những gì trong trẻo vô ngần cho dân tộc.

Kỷ niệm 75 năm Ngày Cách mạng Tháng 8 thành công và Quốc khánh 2/9, những bài học về tinh thần đoàn kết, cống hiến hi sinh cho dân tộc cũng để nhắc nhớ thế hệ hôm nay đừng bao giờ quên những giá trị của lịch sử và công lao của những người đã làm nên chiến thắng vĩ đại trong hai cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc, đúng như lời nói bất hủ mà Anh hùng LLVT nhân dân, liệt sĩ Vũ Xuân đã từng ghi trong những trang nhật ký của mình: “Tôi chỉ muốn một câu nói được vang lên bên tai thế hệ sau là: Đừng làm hoen ố máu của những người đi trước”. Và cũng đừng quên những thương đau mà dân tộc đã trải qua để có được tiếng cười ngày hôm nay, để chúng ta có được những bước đường thênh thang, rộng mở hướng tới tương lai.

DUY KHÁNH

Bạn đang đọc bài viết Nghe tiếng cười không quên niềm thương đau
tại chuyên mục Góc nhìn.
Cung cấp thông tin, liên hệ đường dây nóng:
0369452904 – 0977600308.
Hoặc Email: [email protected]
[email protected]