Cúc họa mi không vời vợi trên cao như hoa phượng, hoa sưa… Cúc họa mi nhỏ nhắn thật đấy nhưng cũng chẳng mong manh, “dễ vỡ”, dễ dập như hoa loa kèn. Bởi thế, người ta có thể vừa thỏa sức chiêm ngưỡng họa mi “trôi” trên dòng phố đông người, lại vừa thoải mái vuốt ve, ôm ấp những cụm hoa xinh xắn ngay tại các thửa ruộng. Trên mạng xã hội, cứ đầu tháng 11 hàng năm, không hẹn mà đều tràn ngập hình ảnh các cô, các chị váy áo xúng xính, duyên dáng, e ấp với cúc họa mi…

Cũng chẳng ai biết tại sao loài cúc ấy có tên là “họa mi”. Tự suy diễn thì thấy rằng: trong ý thức của mỗi người, chim họa mi là loài chim nhỏ nhắn; trong thế giới loài chim, đó là loài vật có tiếng hót rất hay; và khi họa mi hót, ấy là lúc mùa xuân về! “Mùa xuân ! Mỗi khi Họa Mi tung ra những tiếng hót vang lừng, mọi vật như có sự thay đổi kì diệu ! Trời bỗng sáng thêm ra. Những luồng ánh sáng chiếu qua các chùm lộc mới hóa rực rỡ hơn. Những gợn sóng trên hồ hòa nhịp với tiếng Họa Mi hót, lấp lánh thêm. Da trời bỗng xanh cao. Những làn mây trắng trắng hơn, xốp hơn, trôi nhẹ nhàng hơn. Các loài hoa nghe tiếng hót trong suốt của Họa Mi chợt bừng giấc, xòe những cánh hoa đẹp, bày đủ các màu sắc xanh tươi. Tiếng hót dìu dặt của Họa Mi giục các loài chim dạo lên những khúc nhạc tưng bừng, ca ngợi núi sông đang đổi mới” (Võ Quảng).

Và cúc họa mi cũng thật giống với loài chim đáng yêu ấy!

Này nhé! Bông cúc họa mi cánh nhỏ như một nét môi em bé, đã vậy lại mỏng manh và trắng muốt! Thân cúc họa mi cao, gầy, lá xanh thẫm đầy sức sống. Nhìn từ xa mới thấy, bông cúc tuy nhỏ nhưng có cái dáng vươn lên đầy kiêu hãnh! Hãy thử ngắm nhìn một cánh đồng cúc họa mi, chỉ một hơi thở khe khẽ của đất trời cũng khiến “nàng” rung rinh, xao xuyến. Hãy thử ôm trên tay một đóa cúc họa mi, chỉ một chuyển động nhẹ của đôi tay cũng có thể khiến những cánh hoa lắc lắc đầu e thẹn…

Một buổi sáng mùa đông âm u vội vàng đến cơ quan trong dòng xe ken đặc. Và dưới lòng đường, xao xác lá vàng úa tàn đã rơi rụng từ đêm qua. Bực bội, khó chịu với sự đợi chờ, với tiếng còi xe, với khói bụi… Nhưng bất ngờ làm sao! Phía trước là một chiếc xe cúc họa mi trắng muốt! Người bán hoa khéo léo và tinh tế khi xếp những bó hoa gọn gàng chồng lên nhau mà không bông nào bị nát. Người đi phía sau có thể thấy được toàn bộ vẻ đẹp của cánh hoa, nhị hoa và cả những lá hoa lém lỉnh xen vào. Lòng ta dịu lại, chùng xuống. Đang trời mùa đông mà thấy như hoa cỏ mùa xuân đã vẫy gọi, mời chào phía trước!

Nhưng phải đến với những cánh đồng hoa cúc họa mi mới chiêm ngưỡng và tận hưởng hết được vẻ đẹp mơn man, thanh khiết của loài hoa ấy. Không phải ngẫu nhiên mà các cô, các chị thích mặc áo dài và xõa tóc “ngang lưng trời” để chụp ảnh với cúc họa mi. Loài hoa bé nhỏ, mong manh nhưng đầy sức sống ấy như gọi về trong họ tuổi hai mươi chưa bao giờ tắt trong lòng. Với họ, loài hoa ấy gợi lại cả một bầu trời thanh xuân, trẻ trung và xinh đẹp!

Cúc họa mi đã ngập tràn mọi phố phường Hà Nội. Hãy cùng xuống phố để gọi thanh xuân về với căn nhà ấm ấp của chúng ta!

Minh Sơn