Bài cùng chủ đề: Tản văn "Khung trời cảm xúc" - Shinec - Chiến dịch 56 ngày đêm

Tản văn: Hương sen Nam Cầu Kiền - ảnh 1

Nam Cầu Kiền không chỉ là một khu công nghiệp. Nó là nơi tôi gieo vào đất một triết lý: "Kinh doanh trên đất, trả lại cho đất".

Từ những ngày đầu, tôi muốn mọi viên gạch, mọi con đường, mọi hạng mục đều hòa vào mạch sống của đất, của nước, của cây cỏ và hoa lá. Tôi giữ lại nguyên bản sắc của các loài cây, hoa, thủy sinh, phục hồi hệ sinh thái như vốn có, như ngày chưa có công trình nào xuất hiện. Chính trong quá trình đó, Nam Cầu Kiền dần trở thành một nơi chốn vừa sống, vừa làm việc, vừa mời gọi cảm xúc.

Giữa khu công nghiệp ấy, những đầm sen được giữ lại, lặng lẽ tỏa hương giữa ánh nắng. Những đầm sen ấy không chỉ là hoa, mà là một nhịp sống, một hơi thở dịu dàng, một nhịp rung của đất trời, nhắc nhở rằng ngay cả trong nhịp sống công nghiệp hối hả, vẫn có chỗ cho vẻ đẹp tinh khôi, cho những khoảnh khắc lặng lẽ mà sâu sắc. Mỗi buổi chiều, khi nắng dịu rót xuống mặt nước, lá sen xanh biếc đọng sương, gió khẽ lay, mặt hồ bỗng trở nên lung linh như tấm gương phản chiếu cả bầu trời và cả những suy tư của con người.

Bên đầm sen lung linh, tôi thấy hoa sen vươn lên, soi bóng xuống mặt hồ tĩnh lặng. Trời xanh thẳm, lá sen trải rộng, từng giọt sương treo trên đầu lá long lanh như pha lê. Không gian trong lành, ngập tràn hương đất, hương nước, hương hoa. Những con cá quẫy nước, tung lên những hạt nước lấp lánh dưới ánh sáng, tạo nên một bản nhạc riêng cho buổi sáng yên ả.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy em, dáng em bên tôi, đôi tay khẽ chạm vào nhau khi chăm sóc những chồi non, lặng lẽ nhưng đầy cẩn trọng. Cảm xúc dâng lên, mềm mại mà mãnh liệt. Tôi nhìn em, thấy ánh mắt lấp lánh niềm vui, thấy nụ cười, thấy tất cả những mệt nhọc dường như tan biến trong nhịp sống bình yên nơi đây. Em chăm chút từng bông hoa, từng lá sen nhưng không hề gấp gáp. Mọi hành động đều được đo đếm bởi nhịp thở và tình yêu với nơi này. Tôi thầm mỉm cười và cũng thầm hứa sẽ gìn giữ khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc em bên tôi, bên đầm sen, bên Nam Cầu Kiền. Tất cả như một bí mật dịu dàng mà cuộc đời gửi tặng.

Ánh nắng chiều rót xuống, bầu trời nhuộm một màu vàng nhạt, gió thổi qua làm lá sen rung rinh. Em nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt như bắt được ánh sáng, long lanh như đọng cả buổi chiều. Tôi khẽ nắm tay em, bàn tay em mềm mại, ấm áp, như truyền sang tôi một niềm tin, một cảm giác an toàn đến lạ. Không cần lời nói, tất cả đều hiện hữu trong những cử chỉ nhẹ nhàng ấy. Mỗi bước chân chúng tôi đi qua hồ, mỗi nhịp hít thở đều hòa cùng nhịp sống của đất, của nước, của những mầm cây đang chồi lên. Tôi chợt nghĩ, chính những khoảnh khắc rất bình thường này lại tạo nên cảm xúc sâu nhất. Đó không phải là sự rực rỡ hay tráng lệ, mà là cái đẹp của sự chậm rãi, của sự hiện hữu, của yêu thương mà không cần phô bày. Nam Cầu Kiền với những đầm sen, vườn Nhật, những con cá bơi tung tăng, trở thành nơi trú ẩn cho trái tim, nơi cất giữ nhịp đập bình dị mà quý giá.

Một cơn gió nhẹ đi qua, mang theo hương sen thoảng bay, tôi ngửi thấy hương ấy len lỏi vào tâm trí, khơi dậy ký ức tuổi thơ, những buổi chiều bắt cá rô ngoi trên đồng nắng, những giây phút thả hồn giữa thiên nhiên, cảm nhận từng cơn gió, từng hạt nắng. Còn giờ đây, bên đầm sen, em bên tôi, ký ức ấy sống lại, hòa cùng nhịp sống hiện tại, trở thành một bản hòa ca của quá khứ và hiện tại, của đất và người, của tình yêu và cuộc sống.

Tôi nhìn em, hình dung những khó khăn chúng tôi đã vượt qua để Nam Cầu Kiền có hôm nay với cây xanh, hoa trái, vườn Nhật tươi sinh, đầm sen lặng lẽ tỏa hương. Em mỉm cười khi thấy tôi chăm chú quan sát từng chi tiết, từng cử chỉ nhỏ. Một rung động nhẹ nhàng, một nụ cười dịu dàng và khoảnh khắc ấy bỗng trở nên vĩnh cửu trong tâm trí.

Mặt hồ lung linh phản chiếu bầu trời, phản chiếu cả những cảm xúc của chúng tôi. Nam Cầu Kiền không chỉ là nơi làm việc hay đầu tư, nó là nơi để sống, để yêu, để cất giữ những cảm xúc thầm kín nhất.

Tôi khẽ thốt lên trong lòng như gửi lời nhắn nhủ cho chính mình và cho em: "Hãy trân trọng từng khoảnh khắc này, bởi không gian, hương sen, ánh sáng và cảm xúc ấy có khi sẽ không bao giờ trở lại y nguyên nữa".

Dường như em hiểu, khẽ nghiêng đầu, ánh mắt đầy thông cảm và sẻ chia. Chúng tôi ngồi lặng im bên đầm sen, lắng nghe tiếng cá quẫy, tiếng lá sen rung, tiếng gió thì thầm. Không cần nói gì, mọi cảm xúc đã được truyền đi qua ánh mắt, qua nhịp thở.

Khi nắng chiều nhạt dần, màu lá sen trở nên sâu hơn, mặt hồ như phủ một lớp ánh vàng nhạt, tôi cảm nhận một niềm bình yên sâu lắng. Em nhìn tôi, tôi nhìn em, cả hai cùng thấy nhịp sống nơi đây đang hòa vào nhịp tim chúng tôi, đang kể câu chuyện về những tháng ngày vất vả, về niềm tin, về khát vọng, về hạnh phúc giản dị mà trọn vẹn.

Nam Cầu Kiền, với hương sen, với ánh sáng, với mầm xanh đang chồi lên, trở thành chứng nhân cho tất cả những rung động ấy. Bài thơ "Hương sen Nam Cầu Kiền" ra đời từ chính khoảnh khắc này.

Mỗi lần nhìn đầm sen, tôi lại thấy một thông điệp nhẹ nhàng: cuộc sống vẫn sinh sôi, vẫn vươn lên, vẫn đẹp dù trải qua biết bao thử thách. Em, bên tôi, là minh chứng cho sự bền bỉ, cho niềm tin, cho sức sống ấy.

Nam Cầu Kiền không chỉ là công trình, mà là hơi thở, là cảm xúc, là nhịp điệu của những con người đang sống và yêu thương nơi đây. Tôi nhắm mắt, hít một hơi dài, cảm nhận tất cả: ánh sáng, hương sen, gió, nước, tiếng cá quẫy, tiếng tim mình và em hòa vào nhau. Tất cả đều trở thành một bản nhạc, một bài thơ sống động, một nét đẹp dịu dàng của cuộc sống quanh ta.

(Doanh nhân Phạm Hồng Điệp - Rút từ tập Tản văn: Khung trời cảm xúc)