Bài cùng chủ đề: Tản văn "Khung trời cảm xúc" - Lời ru bên song cửa

Tôi đến Đà Lạt lần đầu không phải để ngắm hoa, cũng không phải để tìm một giấc mơ lãng mạn như bao người vẫn nói về vùng đất này. Tôi đến vì công việc, trong vai trò tham gia vào hội đồng quản trị của một đơn vị gắn liền với vùng đất ấy nơi có khu nghỉ dưỡng Sam Tuyền Lâm nằm nép mình giữa thiên nhiên.

Nhưng có lẽ, chính tôi cũng không ngờ, chuyến đi tưởng như rất "lý trí" ấy lại mở ra một miền rất khác trong lòng. Lần đầu bước vào Sam Tuyền Lâm, tôi đứng lặng.

Tản văn: Về xứ hoa - ảnh 1

Trước mắt tôi không phải là một khu nghỉ dưỡng theo nghĩa thông thường. Không phải những khối bê tông, không phải những sắp đặt nhân tạo. Mà là một không gian dường như được giữ nguyên từ bàn tay của thiên nhiên: Hồ Tuyền Lâm trải dài như một tấm gương xanh lặng lẽ, những đồi thông nối nhau bạt ngàn, trầm mặc mà sâu thẳm. Không gian ấy không ồn ào. Không phô diễn. Nhưng đủ để khiến lòng người rung động.

Tôi đi giữa những triền dốc, nơi hoa cẩm tú cầu nở thành từng cụm tròn, chen nhau phủ kín sườn đồi. Sắc hoa không chói chang, mà dịu dàng, hòa vào nền xanh của thông, của trời, của nước. Tất cả như được sắp đặt một cách vô tình, nhưng lại hài hòa đến mức không thể tách rời. Ở đó, cái đẹp không cần gọi tên. Chỉ cần đứng yên... là đủ để cảm nhận.

Buổi sáng ở Tuyền Lâm là một điều gì đó rất khác. Sương giăng nhè nhẹ, mỏng như một lớp ký ức phủ lên cảnh vật. Không gian không hoàn toàn rõ ràng, cũng không hẳn mờ ảo, nó ở giữa hai trạng thái, giống như một giấc mơ vừa chạm tới mà chưa kịp tỉnh.

Trong làn sương ấy, những cánh chim én, chim yến chao lượn. Không vội vã, không hoảng hốt. Chúng bay như thể đang vẽ lên bầu trời những nét mềm mại của sự sống. Làn gió mát rượi lướt qua da, qua tóc, mang theo mùi của thông, của đất, của nước. Một thứ hương không rõ rệt nhưng lại khiến người ta nhớ mãi.

Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra một điều: Có những nơi không cần phải làm gì cả, chỉ cần tồn tại thôi... cũng đã là một vẻ đẹp. Chính từ những cảm xúc đó, bài thơ "Về xứ hoa" ra đời. Đó hoàn toàn không phải là một bài được viết theo đơn đặt hàng, không phải là một sản phẩm được tính toán trước. Nó là một phản xạ của trái tim khi đứng trước cái đẹp, người ta không thể im lặng.

"Về xứ hoa tình ơi...

Sam Tuyền Lâm mời gọi..."

Những câu hát mở ra như một lời mời nhưng không mang tính quảng bá. Nó giống như một tiếng thì thầm, đủ để người nghe thấy lòng mình xao động. Tôi không viết về Đà Lạt như một điểm đến. Tôi viết về nó như một người tình. Có những vùng đất, khi ta đã cảm, thì không còn là cảnh vật nữa, mà trở thành một phần của tâm hồn.

"Về xứ hoa cùng anh, mơ giấc mơ êm đềm..."

Giấc mơ ấy không xa xôi. Nó nằm ngay trong cách con người ta sống chậm lại, nhìn kỹ hơn, yêu nhiều hơn. Sau này, khi bài hát được đưa vào làm nhạc nền tại Sam Tuyền Lâm và giai điệu ấy vang lên, tôi chợt thấy một niềm vui khôn tả. Đó là cảm xúc của những gì mình từng rung động, nay đã trở thành một phần trong trải nghiệm của người khác.

Một thi phẩm nho nhỏ nhưng có thế chạm vào một buổi sáng của ai đó. Một giai điệu nhẹ nhàng, nhưng có thế khiến một người dừng lại lâu hơn bên khung cửa nhìn ra rừng thông. Thế rồi, từ "Về xứ hoa", một cảm xúc khác lại nảy nở.

"Người tình Tuyền Lâm"

Không hiểu từ khi nào, nơi ấy thôi không còn là cảnh sắc. Hồ nước không chỉ để soi bóng mây trời. Đồi thông không chỉ để gió đi qua. Mọi thứ dường như mang một linh hồn biết chờ, biết nhớ, biết buồn khi thiếu vắng một ai đó.

Có lẽ, khi con người đủ lặng, thiên nhiên sẽ bắt đầu cất tiếng:

"Người về Đà Lạt

Một sớm tinh khôi..."

Cái "tinh khôi" của buổi sớm không chỉ nằm ở làn sương mỏng, mà nằm ở cảm giác lần đầu chạm vào một miền đất lạ, nơi mọi thứ đều mới, đều nhẹ, như chưa từng bị đời sống làm vẩn đục. Người đến, mang theo bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu nỗi niềm nhưng khi đứng trước Tuyền Lâm, tất cả bỗng dịu lại:

"Nhân tình như mộng

Một áng mây trời..."

Tình cảm ở đây không rõ hình hài. Nó như mây, trôi, tan, rồi lại tụ, không nắm giữ được nhưng luôn hiện diện. Một thứ tình cảm vừa gần, vừa xa vừa có thật, vừa như mộng. Có những nơi không chỉ đẹp mà còn khiến người ta mơ. Không phải giấc mơ lớn lao, mà là những mơ ước rất nhỏ: Được ở lại lâu hơn, được đi chậm hơn, được có một người bên cạnh đế cùng nhìn một buổi chiều trôi qua.

Tôi bắt đầu nhìn nơi này không chỉ như một cảnh đẹp, mà như một con người. Một người tình trầm lặng, không đòi hỏi, không níu kéo. Chỉ cần ta đến bằng sự chân thành, nơi ấy sẽ mở lòng.

Đà Lạt với tôi không còn là một thành phố, mà là một trạng thái cảm xúc. Nó chỉ thật sự đẹp, khi người ta biết cảm. Nó chỉ thật sự đáng yêu, khi người ta biết yêu. Yêu không chỉ là ngắm nhìn, mà là giữ gìn, không chỉ là tận hưởng, mà còn là chăm chút.

Tôi viết những dòng này không phải để nói về một bài hát. Mà để gửi đi một lời nhắn, rằng mỗi nơi ta đi qua, nếu biết lắng lại, biết trân trọng, thì nơi đó sẽ trở thành một phần ký ức đẹp. Nhưng nếu ta chỉ đến, rồi rời đi mà không để lại gì ngoài dấu chân vô tình, thì vẻ đẹp ấy cũng sẽ dần phai.

Thiên nhiên không đòi hỏi nhiều, chỉ cần con người bớt đi một chút vô tâm. Thêm một chút nâng niu. "Xứ hoa" không chỉ nằm ở Đà Lạt, nó có thể ở bất cứ đâu. Chỉ cần nơi đó còn có người biết yêu và biết giữ.

Thế là đủ.