Thân thương nụ cười người Hà Nội

(KDPT) – Tháng 9, tháng của mùa Thu, những cơn mưa nhẹ phảng phất, những chiếc lá vàng chao liệng trong gió khiến lòng người chộn rộn một niềm cảm xúc nhớ thương, vương vấn có, xao xuyến có và hi vọng cũng có.

Những ngày thu tháng 9, tiết trời dịu ngọt khoe từng hạt nắng mênh mang trong làn gió nhẹ. Hà Nội đã bước qua một mùa Trung thu đặc biệt. Không rộn rã tiếng trống múa lân trong từng ngõ xóm, không c̣òn cảnh huyên náo, sáng đèn phố Hàng Mã thường thấy mọi năm. Hà Nội bừng sáng mùa Trung thu đoàn viên ở từng ô cửa nhỏ hòa vào tiếng nói cười rạng rỡ của trẻ thơ. Sau ngày Tết trông trăng, Hà Nội hôm nay đã tất bật dòng người ngược xuôi trở lại phố. Tiếng còi xe, tiếng bán buôn rộn rạo mang tới thanh âm quen thuộc cuộc sống thường ngày. Nụ cười của đã trở lại.

Hà Nội quá đỗi thân yêu với mỗi người bởi nét quyến rũ vừa xưa cũ vừa hiện đại. Ảnh: Khánh Huy

Dường như năm nào cũng thế, mùa Thu thường bắt đầu không bao lâu sau ngày Ngưu Lang- Chức Nữ trùng phùng nên thường bắt đầu bằng những màn mưa đầy lưu luyến nhớ thương. Phải chăng, đôi nhân tình ấy đã mở đầu cho những lời hò hẹn vào mùa Thu? Rồi những cơn mưa bất chợt, ướt đẫm lời hò hẹn.

Nhâm nhi ly cà phê đen đá, lành lạnh, ngắm mớ thu thạch thảo – loài hoa đại diện cho tháng 9 khoe sắc tím lịm bên bục cửa sổ nâu, phảng phất mùi thời gian, lòng anh bộn rộn về một Hà Nội tuổi thơ. Này đây, những buổi chiều hè trốn mẹ thả diều trên triền đê sông Hồng thổi gió rồi ngụp lặn bơi sông thỏa thích vẫy vùng… Này đây, tan trường cùng đám bạn nhảy lên những chuyến xe điện leng keng, vội mà vui… Và cũng khá lâu anh mới trở về Hà Nội trong trời thu tháng 9 đẹp như thế này.

Anh tự hỏi, Hà Nội có thực đẹp không? Nhìn sang Paris, London, gần hơn nữa là Bắc Kinh, rồi Bangkok… những Thủ đô ấy đều rất đẹp. Thế nhưng, không hiểu sao, bạn cũng như tôi, vẫn yêu Hà Nội đến thế. Những phố cổ chật hẹp, rối trí như ô bàn cờ, đi rồi không quay lại được mà sao vẫn đẹp tới lạ lùng? Có phải vì chính nơi bé nhỏ và cũ kĩ ấy còn giữ lại được những gì đẹp nhất của Hà Nội hơn nghìn năm tuổi? Những bún chả, bún nem, phở gánh… Những hạt cốm đầu mùa… Những hàng sấu dài tăm tắp đua mầm xanh tới những cửa sổ ngôi nhà cổ, mái ngói thâm nâu… Những chồi hoa sữa đang bật lên từng ngày thơm ngát… Ngày nào cũng ăn, ngày nào cũng thấy. Thậm chí, có nhiều người nói đi giữa Hà Nội mà vẫn thấy nhớ Hà Nội. Hà Nội quá đỗi thân yêu với mỗi người bởi nét quyến rũ vừa xưa cũ vừa hiện đại.

Heo may đang rải chầm chầm qua tháng 9. Những ngày tháng 9 không ảm đạm, không xô bồ tấp nập mà nhẹ nhàng. Tháng 9, tháng của mùa Thu, những cơn mưa nhẹ phảng phất, những chiếc lá vàng chao liệng trong gió khiến lòng người chộn rộn một niềm cảm xúc nhớ thương, vương vấn có, xao xuyến có và hi vọng cũng có.

MỘC MIÊN

Bạn đang đọc bài viết Thân thương nụ cười người Hà Nội
tại chuyên mục Văn hóa – Giải trí.
Cung cấp thông tin, liên hệ đường dây nóng:
0369452904 – 0977600308.
Hoặc Email: [email protected]
[email protected]

Nguồn link gốc: https://phapluatxahoi.kinhtedothi.vn/than-thuong-nu-cuoi-nguoi-ha-noi-260550.html