Bài cùng chủ đề: Tản văn "Khung trời cảm xúc" - Đầm Hà

Tản văn: Lời ru bên song cửa - ảnh 1

Tôi nghĩ về anh chàng Phó Tổng Giám đốc trẻ, đẹp trai, đầy nhiệt huyết, vừa lập gia đình và sắp đón đứa con đầu lòng. Một bước ngoặt rất tự nhiên của đời người, nhưng lại gợi trong tôi một cảm xúc khác lạ. Bởi tôi không chỉ nhìn thấy ở cậu hình ảnh của một người trẻ đang thành đạt, mà còn thấy một sự tiếp nối như một mắt xích trong dòng chảy dài của những con người đi trước và đi sau, cùng nhau dựng xây đất nước.

Ngoài kia, một cánh cò bay ngang qua khoảng trời chiều. Đâu đó thoảng hương hoa rất nhẹ. Không gian yên bình đến mức từng cảm xúc hiện lên rõ ràng, không bị xô lệch. Và chính trong sự tĩnh lặng ấy, một tiếng "à ơi" bất chợt bật ra trong tôi rất tự nhiên, không gượng ép.

Chợt nhận ra, một lời ru đang hình thành.

Tôi không có cảm giác mình đang "viết". Mà chỉ lặng lẽ ghi lại những gì đang chảy qua tâm trí. Những hình ảnh của đồng bằng Bắc Bộ với hoa vàng, cánh cò, giàn thiên lý, góc nhà nhỏ cứ thế hiện ra, mềm mại và quen thuộc. Đó không chỉ khoảnh khắc đủ lặng là tự nó cất lời nhưng điều khiến tôi bất ngờ là lời ru ấy không chỉ dừng ở sự dịu dàng thông thường. Giữa những câu "à ơi", "ru hời", bỗng hiện lên một đời sống rất thật: Một đứa trẻ đang nằm ngủ giữa hai thế giới, thế giới được cha mẹ yêu thương và thế giới cha mẹ cần lao động, sáng tạo.

Chính lúc đó, tôi chợt hiểu: bài ru này không chỉ để dỗ giấc ngủ, mà là một ước vọng. Rồi tôi tiếp tục viết và trong lòng dần rõ ràng hơn. Tôi muốn gửi vào đó không chỉ là tình cảm, mà còn là một hướng đi một hạt giống được gieo từ rất sớm.

Hình ảnh về những khu công nghiệp xanh, những con đường thẳng tắp rợp bóng cây, những không gian nơi con người và thiên nhiên có thể cùng tồn tại... sống động trước mắt. Không cần tìm kiếm đâu xa, một hình mẫu đã sẵn có trong suy nghĩ của tôi, một nơi đã làm được điều đó, một nơi có thể trở thành điểm khởi đầu cho sự phát triển bền vững.

Tôi để hình ảnh ấy đi vào lời ru một cách tự nhiên, nhẹ như một làn hương. Khi đặt bút xuống, trời đã ngả về chiều muộn. Ánh sáng bên song cửa cũng lùi dần và trong lòng tôi, lời ru vẫn văng vẳng.

Lần gặp lại anh chàng sau đó, tôi đưa bài thơ và nói:

"Khi vợ cậu sinh con, hãy nói vợ học thuộc bài này để ru con nhé"

Anh chàng nhìn tôi, có chút ngạc nhiên. Tôi nói tiếp:

"Không phải chỉ để ru con ngủ. Mà để con thấm dần".

Tôi tin, có những điều không thể dạy bằng lời giảng nhưng lại có thể đi vào con người từ rất sớm, qua lời ru dịu dàng nhất. Tôi hy vọng đứa trẻ ấy, ngay từ khi còn nằm trong nôi, đã được nghe về một thế giới mà ở đó, người cha nỗ lực dựng xây, người mẹ chăm lo tổ ấm. Cả hai đang góp sức và cuộc đời có sự tiếp nối.

Tôi muốn khi đứa trẻ lớn lên, đâu đó trong ký ức, sẽ có một nhịp "à ơi" rất khẽ để nhắc nhở rằng: cha nó đã đi con đường đúng đắn. Nếu có thể, đứa trẻ hãy bước tiếp đi theo con đường đó, bằng cả nhiệt huyết của thế hệ trước. Tôi muốn đứa trẻ xây dựng những khu công nghiệp, nhưng không đánh đổi thiên nhiên; Hãy phát triển, nhưng phải bền vững; Hãy lấy những mô hình đã làm được như Nam Cầu Kiền để nhân rộng không chỉ một nơi, mà nhiều nơi, không chỉ một thế hệ, mà nhiều thế hệ, từ lớp cha ông đi trước, đến đời con, đời cháu.

Tất cả khát vọng ấy, tôi không viết thành những lời dặn dò khô cứng mà đặt chúng vào trong một bài hát ru. Vì lời ru là thứ có thể đi xa nhất. Một bản kế hoạch có thể bị quên. Một bài diễn văn có thể phai nhạt. Một lời ru, nếu đã thấm vào tuổi thơ, thì sẽ ở lại rất lâu, rất sâu như một phần của máu thịt của riêng mình.

Chiều hôm ấy, bên song cửa, tôi gửi đi một điều xa xôi. Một lời ru mang âm hưởng đồng bằng Bắc Bộ dịu dàng, mộc mạc nhưng ấn trong đó là một ước vọng không hề nhỏ. Rằng một ngày nào đó, trên khắp đất nước này, sẽ hiện lên những khu công nghiệp xanh, nơi con người sống hài hòa với thiên nhiên. Rằng sẽ có những thế hệ tiếp nối nhau, không chỉ dựng xây mà còn gìn giữ. Rằng những đứa trẻ hôm nay, lớn lên từ những câu "à ơi", sẽ biết đi tiếp con đường của cha ông nhưng xa hơn và bền vững hơn.

Tôi ngồi lặng rất lâu sau khi viết xong. Ngoài kia, gió vẫn thổi không có gì thay đổi. Chỉ có một điều, tôi biết chắc: lời ru ấy chắc chắn đứa trẻ sẽ được nghe và nhớ mãi.