ISSN-2815-5823
Phạm Hồng Điệp
Thứ Hai, 15h28 08/06/2026

Tản văn: "Khát vọng doanh nhân Việt Nam và hành trình dựng xây đất nước"

(KDPT) - Khát vọng doanh nhân Việt Nam được tác giả Phạm Hồng Điệp gửi gắm qua những đoản khúc đời thường, từ thơ, nhạc, truyện dài, trường ca, tản văn... Ở đó, là lời lời tâm sự mộc mạc về trách nhiệm, bản lĩnh và khát vọng cống hiến của doanh nhân thời đại mới.

LỜI TÒA SOẠN

Có những cuốn sách được viết từ nghề nghiệp của một con người, nhưng cũng có những cuốn sách được viết từ những rung động sâu kín nhất của tâm hồn. Khung trời cảm xúc là một tác phẩm như thế.

Là Giáo sư, Tiến sĩ, Luật sư, Doanh nhân Phạm Hồng Điệp – Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Shinec, Phó Viện trưởng Viện Đào tạo, Tư vấn và Phát triển Kinh tế (IDE) – tác giả đến với văn chương không từ những dự định từ trước, mà từ một cơ duyên đặc biệt. Sau nhiều năm gắn bó với công việc quản trị và phát triển doanh nghiệp, ông bất ngờ tìm thấy cho mình một cánh cửa mới của sáng tạo nghệ thuật, nơi những cảm xúc đời thường được nâng niu bằng ngôn từ, thơ ca và âm nhạc.

Khung trời cảm xúc là tập hợp những tản văn ngắn gọn, giàu cảm xúc, ghi lại những khoảnh khắc, suy tư và những câu chuyện đã làm nên nguồn cảm hứng cho các sáng tác của tác giả. Mỗi bài viết là một lát cắt của ký ức, một khoảng lặng của tâm hồn, nơi những điều bình dị của cuộc sống được soi chiếu bằng sự chiêm nghiệm và lòng trân quý. Không cầu kỳ về câu chữ, không lên gân triết lý, cuốn sách dẫn dắt người đọc bước vào một thế giới giàu cảm xúc, nơi phía sau mỗi tác phẩm là một “khung trời” rất riêng của người viết.

Nhằm lan tỏa những giá trị nhân văn cùng những suy ngẫm sâu sắc được gửi gắm trong tác phẩm, Tạp chí điện tử Kinh doanh và Phát triển trân trọng giới thiệu tới bạn đọc một số bài viết tiêu biểu trích từ cuốn tản văn Khung trời cảm xúc của tác giả Phạm Hồng Điệp.

Tản văn:
KHÁT VỌNG DOANH NHÂN - NAM CẦU KIỀN

Bài thơ ấy không đến với tôi như một ý tưởng được sắp đặt sẵn mà dâng lên như một dòng cảm xúc lặng lẽ tích tụ qua năm tháng. Đó là khi tôi đi qua thương trường với tất cả những va đập, những thử thách và cả những khoảng lặng để tự hỏi mình đang đứng ở đâu trong hành trình lớn của đất nước.

Là một doanh nhân Sao Đỏ, tôi không chỉ nhìn thấy những con số, những dự án, những bản hợp đồng khô khan, mà còn nhìn thấy phía sau đó là nhịp đập của một Việt Nam đang chuyển mình. Ở đó, mỗi công trình được dựng lên, mỗi doanh nghiệp được gây dựng, mỗi cơ hội được mở ra đều là một viên gạch góp phần vào dáng hình Tổ quốc.

Chính từ nhận thức ấy, khát vọng cống hiến không còn là một ý niệm xa xôi, mà trở thành một thôi thúc thường trực, âm ỉ nhưng bền bỉ. Những câu thơ đầu tiên hình thành như một sự tiếp nối tự nhiên của dòng chảy lịch sử mà tôi luôn mang trong tim. Tôi đã viết nhiều về doanh nhân, từ "Hành khúc doanh nhân Việt Nam" đến "Hành khúc doanh nhân trẻ Hải Phòng". Mỗi bài là một nhịp bước, một lời hiệu triệu, một âm vang của tập thể nhưng tôi vẫn cảm thấy còn một tầng sâu chưa được lưu tâm đủ.

Cho đến thời điểm chuẩn bị cho Đại hội Doanh nhân Trẻ Việt Nam năm 2022, tất cả những cảm xúc ấy bất ngờ hội tụ. Thời điểm ấy không sôi sục nhưng mãnh liệt như một dòng chảy đã tìm được cửa ra của mình. Đó không phải là một khoảnh khắc bùng nổ, mà là sự kết tinh của rất nhiều trải nghiệm, là những dặm đường xa hun hút, là những lần đứng trước khó khăn tưởng như không thể vượt qua. Cùng với những đêm trăn trở giữa lựa chọn và đánh đổi, cả những lần chứng kiến anh em doanh nhân vẫn kiên cường giữ vững niềm tin giữa giông tố.

Trong dòng suy tưởng ấy, tôi chợt hướng về lịch sử, về những thế hệ cha ông đã dựng nước bằng máu, bằng mồ hôi và bằng một ý chí không khuất phục. Rồi tôi tự hỏi: "Trong thời bình này "trận tuyến" của người doanh nhân nằm ở đâu?" 

Câu trả lời hiện ra rất rõ: đó chính là thương trường - một mặt trận không có khói súng nhưng đầy thử thách. Đó là nơi mỗi quyết định đều mang theo trách nhiệm, không chỉ với doanh nghiệp, mà còn với xã hội, với đất nước. Đó là hành trình dựng xây bằng trí tuệ, bằng bản lĩnh và bằng một niềm tin không ngừng cháy bỏng vào tương lai Việt Nam. Khi ý nghĩ ấy trở nên sáng tỏ, câu thơ "Lịch sử xưa cha ông ta dựng nước..." bật ra một cách tự nhiên, như thể đã nằm sẵn trong tôi từ rất lâu.

Tôi không viết để tạo nên những câu chữ đẹp. Tôi viết như đang đối thoại với chính mình, với những con người giống mình, những doanh nhân đang âm thầm gánh trên vai không chỉ áp lực của thành công hay thất bại, mà còn là trách nhiệm góp phần làm cho đất nước mạnh lên, vững vàng hơn, đáng tự hào hơn. Hình ảnh Thánh Gióng xuất hiện trong mạch cảm xúc ấy không chỉ là một biểu tượng mà là một sự soi chiếu. Nếu Gióng của ngày xưa lớn lên để bảo vệ non sông, thì "Gióng của hôm nay" chính là những doanh nhân đang ngày đêm lao động, sáng tạo, dấn thân: Lấy trí tuệ làm vũ khí; Lấy bản lĩnh làm áo giáp; Lặng lẽ mà kiên cường trên mặt trận phát triển kinh tế. Những câu thơ tiếp theo đến nhanh như một dòng chảy không thể ngăn lại:

"Dặm đường xa không ngăn bước chân xây đời…
Giông tố mịt mù càng vững bước chân ta"

Đó không phải là những hình ảnh được tô vẽ, mà là sự thật đã được nếm trải từ những lần đối diện với áp lực, với rủi ro, với những ngã rẽ mà chỉ một phút chùn lòng cũng có thể đánh mất tất cả. Chính trong những khoảnh khắc ấy, người doanh nhân học được cách đứng vững. Họ học được cách đi tiếp và hơn hết, học được cách biến khó khăn thành động lực để tiến xa hơn. Bởi con đường cống hiến chưa bao giờ bằng phẳng và chỉ những ai đủ kiên định mới có thể đi trọn hành trình ấy.

Khi bài thơ hoàn chỉnh, tôi hiểu rằng mình không còn viết cho riêng mình nữa, mà khơi lại tiếng nói chung của một thế hệ - một thế hệ doanh nhân Việt Nam mang trong mình khát vọng dựng xây, không ngừng tìm cách đóng góp, không ngừng nỗ lực để đưa đất nước tiến lên. Rồi cơ duyên đến khi bài thơ được phổ nhạc. Qua giọng ca đầy cảm xúc trên sân khấu lớn, những câu chữ ấy được chắp cánh, vang lên giữa hàng nghìn con người cùng chung một lý tưởng

Khi ấy, tôi không còn nghe thấy tác phẩm của riêng mình nữa mà nghe thấy nhịp đập của một cộng đồng. Những mình nữa mà nghe thấy nhịp đập của một cộng đồng. Những con người đang ngày ngày lao động, sáng tạo, dấn thân để tạo ra giá trị, tạo ra việc làm, tạo ra sự đổi thay cho xã hội. Giữa tất cả những khát vọng lớn lao ấy, hình ảnh "bờ vai nghiêng nắng" lại hiện lên như một kết nối dịu dàng. Nó bắt nguồn từ ký ức về những cô gái hái trà dưới ánh nắng chan hòa, một vẻ đẹp rất đời, rất Việt Nam.

Hình ảnh ấy như một lời nhắc nhở: Mọi nỗ lực dựng xây, suy cho cùng, đều hướng về con người; Về cuộc sống bình yên; Về những điều giản dị mà quý giá. Doanh nhân không chỉ tạo ra của cải, mà còn góp phần gìn giữ và nâng niu những vẻ đẹp ấy để cuộc sống không chỉ phát triển, mà còn trở nên đáng sống hơn. Có lễ, nếu phải gọi tên hành trình này, thì đó không chỉ là hành trình viết nên một bài thơ, mà là hành trình đi đến một nhận thức sâu sắc. Người doanh nhân Việt Nam, trong thời đại hôm nay, chính là những người đang tiếp nối tinh thần dựng nước theo một cách khác: âm thầm nhưng bền bỉ;lặng lẽ nhưng lớn lao. Khi tình yêu đất nước đủ đầy, khi khát vọng cống hiến đủ sâu, thì nó sẽ tự tìm được cách để cất thành lời, thành nhạc, thành hành động, thành những dấu ấn không thể phai mờ trong dòng chảy phát triển của dân tộc.



Kinhdoanhvaphattrien.vn | 05/11/2023

eMagazine
 
kinhdoanhvaphattrien.vn | 08/06/2026