ISSN-2815-5823

Tôi hạnh phúc khi được thắp lên những nụ cười

(KDPT) – 30/4 là ngày kỉ niệm thống nhất non sông, là ngày nhiều niềm vui cho cả dân tộc. Nhưng cái cách xã hội hưởng ứng niềm vui này khiến không ít người thấy sợ. Xe cộ tăng tốc, thiếu an toàn, giá cả tăng, không khí ngột ngạt,… Quan trọng nhất là tính nhân văn của một ngày lễ vốn tốn nhiều xương máu để đem lại thì ít ai để ý đến…

Ảnh minh họa.

30/4 thường gợi cho tôi nhiều câu chuyện. Ngày nhỏ, ấn tượng đầu tiên của tôi về 30/4 là hình ảnh chiếc xe tăng húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập và lá cờ đỏ sao vàng tung bay. Cảnh tượng ấy tôi được nhìn đi nhìn lại trên bìa một cuốn sách ông tôi hay đọc. Sau này, lớn lên, tìm hiểu, tôi biết rằng để có được ngày 30/4 thống nhất trọn vẹn ấy, dân tộc ta đã phải đổ biết bao máu xương. Dù không được trải qua thời khắc lịch sử đó, tôi vẫn tự hào và trân trọng. Ông nội tôi vì chiến tranh mà rời xa quê hương. Đến nay, nhắc về những ngày tháng ấy, ông thường bắt đầu bằng: “Giá như ngày ấy không có chiến tranh…”. Ngày ấy, bao thanh niên đã lên đường chiến đấu, gác lại bút nghiên, tình yêu, tuổi trẻ…. Họ không có nhiều lựa chọn như chúng tôi hôm nay. Chiến tranh, vì thế, với tôi là sự bế tắc. Đó là cuộc chiến nhưng không có kẻ thắng người thua, chỉ có đau thương, mất mát cho cả hai phía. Quá khứ đau thương ấy có thể xoa dịu và tha thứ, nhưng không ai được phép quên. Vì nếu không có những máu đã đổ, lệ đã rơi trong bom đạn chiến trường, ắt không thể có bầu trời tự do hôm nay ta nhìn ngắm.

30/4 là ngày kỉ niệm thống nhất non sông, là ngày nhiều niềm vui cho cả dân tộc. Nhưng cái cách xã hội hưởng ứng niềm vui này khiến không ít người thấy sợ. Xe cộ tăng tốc, thiếu an toàn, giá cả tăng, không khí ngột ngạt,… Nhiều điểm tham quan du lịch nhan nhản rác sau những ngày nghỉ. Bản tin an toàn giao thông liên tục đưa tin về số vụ tai nạn tăng cao sau dịp lễ… Quan trọng nhất là tính nhân văn của một ngày kỉ niệm vốn tốn nhiều xương máu để đem lại thì ít ai để ý đến. Dòng đời hối hả, người ta chỉ quan tâm “được nghỉ bao nhiêu ngày?”, “đi đâu, chơi gì, ăn gì… trong dịp lễ?”. Dĩ nhiên, không thể bắt người dân cứ ngày ấy, tháng ấy hằng năm lại ngồi nghe “câu chuyện lịch sử”. Nhưng giá như những thông tin nổi bật trong ngày này là những câu chuyện vui, chuyện cảm động về gia đình, bạn bè, xã hội…

Ảnh minh họa.

Nhiều người hoài nghi thế hệ trẻ hôm nay có nguy cơ lãng quên sự hi sinh của cha anh, và dửng dưng, lãnh đạm với những vấn đề chính trị của đất nước. Tôi không nghĩ vậy. Tôi đã gặp nhiều bạn trẻ thành tích học tập rất tốt trên giảng đường nhưng không hề “mọt sách” như nhiều người nghĩ. Họ đến với nhiều diễn đàn thanh niên quốc tế và rất say sưa về chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Lại có những bạn trẻ ngủ dài khi thầy nghe giảng nhưng rất xông xáo, sôi nổi, chủ động trong nhiều hoạt động tình nguyện… Dù là ai, như thế nào, họ đều có cách thể hiện lòng yêu nước theo những cách khác nhau. Tinh thần yêu nước và lòng tự tôn của dân tộc Việt, từ thuở khai sơ, đã chứng minh là không gì có thể xoay chuyển. Nó được bùng cháy mạnh mẽ nhất trong thời điểm dân tộc cần. Ngày nay, khi cuộc sống đã có nhiều thay đổi, không thể dùng những chuẩn mực cũ trong những điều kiện cũ để đánh giá tinh thần, thái độ của thế hệ người trẻ. Khi bước ra với bạn bè thế giới, ý thức dân tộc trỗi dậy như một bản năng để họ tự hào là người Việt Nam, tự tin giới thiệu về những giá trị văn hóa, lịch sử dân tộc. Những con người ấy, một khi đất nước cần, sẽ dũng cảm chấp nhận hi sinh để đất nước còn, như cha ông đã từng.

Những ngày nghỉ, gia đình tôi ít đi du lịch. Dĩ nhiên, như cô con gái tôi từng trả lời bạn bè khi được hỏi lí do: “Bố tớ làm giám đốc, tiền không phải vấn đề!” (gia đình tôi không ai dạy con như vậy, có lẽ con học từ bạn bè chăng?!). Chúng tôi mong muốn những ngày nghỉ lễ thực sự là của gia đình, không chạy theo lịch trình, không chờ đợi xe cộ, không xếp hàng mua vé… Ông bà vui bên con cháu, kể cháu nghe “chuyện ngày xưa ông đi đánh Mỹ…” (chúng nó sẽ kêu ca đấy nhưng đến tuổi chúng tôi bây giờ, đó sẽ là những kỉ niệm đẹp!), vợ chồng ríu rít giúp nhau nấu nướng… Nhưng dĩ nhiên, tôi chia sẻ suy nghĩ và cảm xúc của nhân viên. Họ cũng muốn đoàn tụ gia đình, cũng muốn được khoe bạn bè, họ hàng đã đi đây, đi đó… Bản thân nghỉ lễ “đạm bạc, thanh cảnh” nhưng nhân viên của tôi xuất sắc được tặng vé máy bay đi du lịch, được hỗ trợ tiền tàu xe về quê, được mang quà của công ty về biếu bố mẹ, cho con cháu… Khi màn đêm ngày 30/4 buông xuống, tôi biết giấc ngủ của bản thân và gia đình sẽ yên bình và ấm áp hơn vì ngoài kia, có bao niềm vui và nụ cười được thắp lên trong hạnh phúc.

Minh Sơn



Kinhdoanhvaphattrien.vn | 05/11/2023

eMagazine
 
kinhdoanhvaphattrien.vn | 17/01/2026