ISSN-2815-5823
Phạm Hồng Điệp
Thứ Bảy, 10h58 11/07/2026

Tản văn: Chờ em lúc tan ca

(KDPT) - "Trong lòng tôi, một điều gì đó khẽ dâng lên. Nam Cầu Kiền không chỉ là nơi làm việc. Nó là nơi người ta gửi gắm tuổi trẻ. Là nơi người ta học cách yêu. Là nơi những điều tưởng như rất bình thường lại trở thành ký ức không thể thay thế."

Bài cùng chủ đề: Tản văn "Khung trời cảm xúc" - Đêm Nam Cầu Kiền

Tản văn: Chờ em lúc tan ca - ảnh 1

Có những buổi chiều tưởng như chẳng mang theo điều gì đặc biệt, chỉ là một lát cắt quen thuộc của ngày, nhẹ tênh và trôi qua như bao lần trước. Tôi đạp xe chậm trên những con đường đã quá đỗi thân quen của khu công nghiệp Nam Cầu Kiền, để mặc gió chạm vào mặt, để mặc lòng mình thả trôi theo một nhịp điệu không vội vã, như thể chính mình cũng đang được sống chậm lại giữa nhịp đời luôn hối hả.

Trong một khoảnh khắc rất khẽ, tôi nhìn thấy. Dưới hàng ban tím ở cung đường số 1, một chàng trai đứng đợi. Không có gì đặc biệt, chỉ là một dáng đứng lặng im giữa buổi chiều đang nghiêng nắng nhưng chính sự lặng im ấy lại khiến tôi chứng lại. Anh không nhìn quanh, cũng không vi vàng, chỉ đứng đó, hai tay buông nhẹ, ánh mắt hướng về phía cuối con đường nơi những người tan ca sẽ đi ra. Một dáng chờ đợi rất thật thà, không sốt ruột mà mang theo một thứ gì đó rất sâu, rất vững, như thể anh đã quen với việc đứng đó, quen với việc dành một khoảng thời gian của mình cho một người khác.

Tôi chợt nghĩ, có lẽ anh không chỉ đang đợi một người. Anh đang đợi một khoảnh khắc.

Nam Cầu Kiền chiều ấy vẫn vậy. Có thể cơn mưa vừa đi qua, để lại những hạt nước còn đọng trên lá, long lanh như những mảnh ký ức chưa kịp khô. Hoặc nắng ang đổ xuống rực rỡ, hong ấm cả một khoảng trời. Những tán phượng đỏ cháy lên như những đốm lửa, vừa nồng nàn vừa tha thiết. Gió đi qua làm những hàng cây rung rinh, như đang thì thầm một điều gì đó rất riêng, rất khẽ, chỉ những ai dừng lại mới có thể nghe thấy.

Ở đó, những nhà máy vẫn vận hành đều đặn, nhịp nhàng như một trái tim lớn. Và ở đó, những con người, những người công nhân vẫn lặng lễ đi qua công việc của mình bằng sự kiên nhẫn và tận tụy. Nhưng giữa tất cả những chuyển động mang tính công nghiệp ấy, lại có một dòng chảy khác, mềm mại hơn, ấm hơn, như một lớp cảm xúc được giấu kín dưới bể mặt của thép và bê tông.

Rồi cô gái xuất hiện.

Không phải một sự xuất hiện rực rỡ. Chỉ là một cô gái trong bộ đồng phục giản dị, bước ra từ phía cổng, hòa vào dòng người tan ca. Có một điều gì đó khiến người ta nhận ra ngay, có thể là cách cô đi chậm hơn một nhịp, có thể là ánh mắt cô đang tìm kiếm. Hoặc có thể, chỉ đơn giản là vì ở phía cuối con đường, đã có một người đang đợi.

Anh nhìn thấy cô.

Không cần gọi.

Không cần ra hiệu.

Chỉ một ánh nhìn thôi nhưng đủ để mọi khoảng cách giữa họ bồng trở nên ngắn lại.

Tôi thấy rõ khoảnh khắc ấy. Ánh mắt anh chợt sáng lên, rất khẽ nhưng đủ để làm thay đổi cả gương mặt. Một nụ cười thoáng qua không lung linh nhưng ấm áp. Còn cô, khi bắt gặp ánh nhìn ấy, bước chân như chậm lại một chút, rồi lại nhanh hơn một chút, như thể chính mình cũng không kịp giấu đi niềm vui vừa dâng lên trong lòng. 

Họ tiến về phía nhau.

Không vội nhưng cũng không chậm.

Giữa khoảng trời đầy nắng ấy, giữa những con người đang đi về sau một ngày làm việc, họ như tách ra thành một nhịp riêng đủ để thế giới xung quanh lùi lại phía sau.

Khi đứng trước nhau, họ không nói gì ngay. Chỉ là một thoáng im lặng nhưng chính sự im lặng ấy lại chứa đựng rất nhiều điều. Một ngày đã qua, những mệt mỏi còn vương lại, những điều chưa kịp kể và cả niềm vui rất đơn giản: gặp lại nhau.

Anh đưa tay. Không phải một cử chỉ dứt khoát, mà nhẹ nhàng như thể đã quen với việc ấy từ lâu. Cô cũng đưa tay ra. Hai bàn tay chạm vào nhau, rất tự nhiên, như thể nó vốn dĩ phải như thế. Không có lời tỏ tình, không có câu nói nào thốt ra, chỉ là một cái nắm tay. Song trong cái nắm tay ấy, tôi thấy có cả sự quan tâm, có cả thói quen, có cả một niềm tin rất lặng lẽ: rằng dù ngày có dài đến đâu, dù công việc có vất vả thế nào, thì cuối ngày, vẫn có một người đứng đợi mình.

Họ bắt đầu đi.

Dưới hàng ban tím đang nở rộ, những cánh hoa rơi rất khẽ, chạm xuống vai áo, xuống mái tóc, như những dấu chấm nhỏ của buổi chiều. Ánh nắng không còn gay gắt, mà dịu lại, trải dài trên con đường, như một tấm thảm vàng ấm áp.

Cô nói điều gì đó. Anh nghiêng đầu lắng nghe. Rồi anh cười. Một nụ cười đủ để làm gương mặt anh sáng lên. Cô cũng cười. Tiếng cười của cô nhẹ như gió, trong như nước, không vướng bận, không toan tính,

Họ đi cạnh nhau, vai chạm vai, bước chân không cần điều chỉnh mà vẫn hòa vào nhau một cách tự nhiên. Có lúc họ im lặng nhưng không phải là khoảng lặng trống rồng. Đó là khoảng lặng của sự quen thuộc, của sự yên tâm khi không cần nói gì mà vẫn hiểu nhau.

Họ đi qua vườn Hạnh Phúc. Những hàng cây xanh mát, những lối đi được chăm chút, những khoảng không gian được tạo dựng không chỉ để đẹp, mà để con người có thể dừng lại, có thể thở, có thể sống chậm hơn một chút. Giữa không gian ấy, tình yêu của họ hiện lên rõ hơn. Không phải là thứ tình yêu bùng cháy, mà là thứ tình yêu bền bỉ như cách cây lớn lên mỗi ngày, như cách người ta chọn ở lại bên nhau, không phải vì những điều lớn lao, mà vì những điều rất nhỏ.

Tôi đạp xe chậm lại vì không muốn phá vỡ khoảnh khắc ấy. Trong lòng tôi, một điều gì đó khẽ dâng lên. Nam Cầu Kiền không chỉ là nơi làm việc. Nó là nơi người ta gửi gắm tuổi trẻ. Là nơi người ta học cách yêu. Là nơi những điều tưởng như rất bình thường lại trở thành ký ức không thể thay thế. Có lẽ, chính nơi này, đã khẽ giấu đi những câu chuyện như thế. Những câu chuyện không ai kể nhưng ai cũng có thể cảm nhận.

Tôi tiếp tục đạp xe. Những hình ảnh vừa đi qua không tan biến, mà lắng xuống, sâu hơn, rõ hơn, như thể đang tìm cách biến thành lời.

Tôi viết. Nhất định phải viết, vì nếu không viết, tôi sợ mình sẽ đánh rơi mất khoảnh khắc ấy.

"Chờ em lúc tan ca" ra đời như thế: từ một buổi chiều rất đồi bình thường; từ một dáng người đứng đợi; từ một cái nắm tay không lời. Đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại, tôi dường như vẫn thấy họ đâu đây dưới hàng ban tím, giữa ánh nắng nghiêng, giữa một Nam Cầu Kiền vừa rộng lớn vừa rất đỗi dịu dàng.



Kinhdoanhvaphattrien.vn | 05/11/2023