ISSN-2815-5823

Chiếc bánh chưng nhỏ của con gái

(KDPT) – Nhắc đến Tết, không thể không nhắc đến bánh chưng. Từ những ngày tôi còn nhỏ xíu, mới chỉ biết ngồi xúm lại trong manh chiếu xem bố gói bánh chưng với anh trai và mấy đứa trẻ con chơi thân trong xóm, thì thấy mẹ đãi đỗ, thái thịt, chẻ lạt, rửa lá dong là lòng thấy chộn rộn, vui khấp khởi vì Tết đến đã đến thật rồi.

Từ sáng sớm 29 Tết, cả gia đình ai vào việc nấy. Mẹ dậy từ rất sớm, cầm chiếc làn nhựa, chạy ra chợ mua miếng thịt ba chỉ ngon, khổ dày về nhà thái miếng to ướp với chút muối tiêu cho đậm đà rồi lại tất bật vo gạo, đãi đỗ cho ráo nước, tôi nhận nhiệm vụ rửa lá dong để đến trưa gói bánh, chiều luộc bánh. Những chiếc bánh chưng vuông vắn, bọc trong lớp lá dong mướt xanh với lạt buộc trắng ngà dần xuất hiện từ đôi tay khéo léo của bố. Trước đây, bố tôi vẫn nhận vai gói chính, anh em tôi dù có lớn thêm một chút, cũng chỉ được ngồi vuốt lá, xúc đỗ phụ một tay cho thỏa lòng. Có lẽ khi ấy bố vẫn chưa an tâm khi giao trọng trách này cho cậu cả trong nhà.

Ảnh tư liệu

Những chiếc bánh được bố tôi gói bằng khuôn nên chỉn chu lắm. Bốn góc được ông tính toán chèn thêm lá cho khỏi bung khi gạo nở nên mỗi chiếc bánh từ khi gói đến lúc thành phẩm ra lò vẫn vuông vức, bền chặt. Xong những chiếc bánh to, kiểu gì, bố tôi cũng ưu ái dành nhân thịt, đậu xanh, gạo nếp còn dư để gói cho anh em tôi đôi chiếc bánh nhỏ xinh. Dù gói vo, nhưng dưới bàn tay khéo léo của bố, những chiếc bánh nhỏ vẫn vuông thành sắc cạnh và đủ đầy. Khâu cuối cùng sẽ buộc một cái lạt dài để đánh dấu. Khỏi phải nói thì anh em tôi thích thú, thấp thỏm ngóng chiếc bánh đó như thế nào.

Mẹ kể chiếc nồi luộc bánh bây giờ chính là chiếc thùng phuy từ ngày bao cấp, những chiếc bánh được bố tôi cẩn thận xếp vào thùng phuy rồi đưa lên bếp củi. Tiếng nước sôi lục bục, lửa đỏ từ những thân cây, thanh gỗ to sau nhà như reo vui, nhảy nhót, hương lá dong, hương nếp mới, hòa với mùi khói lam chiều là một hương thơm rất đỗi yêu thương, đến bây giờ khi đã lớn tôi mới có thể gọi tên đó là mùi vị của sự đoàn viên, sum vầy, là thức hương để cuốn hút hết thảy những người con xa xứ kịp về trong mâm cơm ngày tất niên ấm áp.

Đêm 29 là đêm mà chúng tôi được phép thức muộn để cùng bố mẹ luân phiên trông nồi bánh chưng, giấc ngủ muộn ấy, trong giấc mơ luôn chập chờn hình ảnh chiếc bánh chưng nhỏ.

Sáng 30 thức giấc, thời khắc sung sướng nhất của tôi là được thấy những chiếc bánh chưng nhỏ buộc lạt của mình đang treo nghi ngút khói. Chiếc bánh xanh mướt, mịn màng và thơm phức. Miếng bánh chưng đầu tiên của Tết cổ truyền năm nào cũng bắt đầu như vậy.

Đến bây giờ, trong mâm cơm ngày Tết vẫn không thể thiếu bánh chưng, thay vì mua sẵn, rất nhiều gia đình từ quê ra phố vẫn giữ cho mình nếp sinh hoạt ngày xưa, cùng ngồi bên nhau chuẩn bị và tự tay gói những chiếc bánh bằng cả tấm lòng khấp khởi. Tôi đã qua cái tuổi để run rẩy cầm trên tay chiếc bánh chưng nhỏ năm nào nhưng cảm xúc khi ấy vẫn không thể nào quên.

Theo phapluatxahoi.vn



Kinhdoanhvaphattrien.vn | 05/11/2023

eMagazine
kinhdoanhvaphattrien.vn | 03/04/2026