ISSN-2815-5823

Cái bãi bồi ở phía kia sông…

(KDPT) – “Mẹ đọc cái truyện “Bến quê” của ông Nguyễn Minh Châu này đi, con thấy rất hay nhưng chẳng hiểu tại sao”, cậu con trai lớp 9 vừa đưa cuốn sách Ngữ văn cho tôi vừa nói. Giảng xong cho cu cậu, tôi tư lự thấy một sự đồng điệu giữa những điều mình vừa nói cho con với cuộc sống xung quanh. Một anh bạn thân thiết mới nói với tôi rằng: tuần tới vợ chồng anh sẽ ra tòa dứt khoát chuyện chia tay.

>>> Kinh nghiệm để hạnh phúc

>>> Doanh nhân: Chăm sóc sức khỏe thế nào?

Những vòng tròn luẩn quẩn

Anh là một doanh nhân tài năng và thành đạt. Điều đó hẳn rồi. Năm thứ hai đại học anh đã được mời vào làm tại một công ty phần mềm danh tiếng. Đến khi ra trường thì đã đàng hoàng làm Nhóm trưởng một nhóm Dự án của công ty. Hai năm sau lập một công ty riêng, đến nay thì danh tiếng của anh không ai trong giới phần mềm không biết đến. Rồi anh lấy vợ, một cô gái dịu dàng, đảm đang, chuyên tâm chăm chồng và sinh cho gia đình anh một cậu con trai kháu khỉnh. Hạnh phúc trọn vẹn. Đến chính cô, một nhà báo có vị trí trong nghề, cũng không thể ngờ rằng có ngày lại phải viết bài ngợi ca người bạn từ thời nhếch nhác của mình với những lời hoa mĩ nhất.

Nhưng trong sự thành đạt đến khó tưởng tượng của anh, cô lờ mờ nhận ra điều gì đó “bất ổn”: không hiểu trong con người anh, ngoài những phần mềm và những hợp đồng ra liệu còn có gì? Sinh nhật con anh, hai vợ chồng cô đến chung vui, anh về thấy cô cầm gói quà đưa cho con thì ngạc nhiên: “Hôm nay có việc gì vậy”. Cô bất ngờ, lục lại trong trí nhớ: quả thực, chẳng có đoạn kí ức nào thấy anh xuất hiện trong một cuộc tiệc tùng hay một chuyến đi chơi. Ngay cả hôm trước, khi vợ anh gọi điện cho cô nức nở nói về lá đơn li hôn, cô giật mình hủy chuyến công tác, gọi cho anh để “tư vấn”, anh chỉ nói nhanh: “Anh đang họp nhé. Chẳng có gì đâu. Em đừng quan tâm”.

Dưới vòm hoa sữa thơm dịu của quán nước, nhìn những dòng xe cộ đi lại tấp nập và bình yên, cô như một thoáng chạm vào một miền kí ức xa xưa của chính mình, thuở vẫn còn đạp xe đến trường dưới những vòm cây xanh rượi. Chỉ một thoáng thôi nhưng nó khiến lòng cô như mới mẻ, hân hoan, gột rửa được mọi lo toan, buồn phiền… Nhưng anh có lẽ chưa bao giờ có được những thời khắc như thế. Anh ấy sống ở thành phố này đã một nửa đời mình nhưng chưa bao giờ cảm nhận được vẻ đẹp của nó bởi không gian của anh chỉ là những bức tường phòng làm việc, phòng họp, cái ù ù của không gian khi xe máy chạy nhanh và sau đó là những chiếc ô tô từ loại bình dân đến sang trọng. Anh chưa bao giờ được thư thái ngồi đây, ngắm nhìn thành phố trong cái nhịp hối hả của nó bằng một tâm hồn bình thản, thấy thú vị khi nhìn thấy một nụ cười vu vơ của cô gái mới lớn, đôi mắt tròn xoe của một cháu nhỏ hay cái se se của buổi sớm mùa thu trong vắt…

Anh ấy mải mê chạy theo cái gọi là khát vọng, là ước mơ, là lí tưởng… về cuộc sống đủ đầy, về những phần mềm khiến anh được tôn vinh… Anh chẳng khác gì nhân vật Nhĩ của nhà văn kia, đi khắp thế gian để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thế giới nhưng chưa bao giờ hiểu được vẻ đẹp của bến sông quê hương. Để đến lúc cuối đời mới vùng vẫy trong tiếc nuối. Vợ anh là một trong những vẻ đẹp mà anh chưa bao giờ hiểu được. Anh hững hờ nên cô ấy vờ dỗi hờn đòi chia tay. Vậy mà anh dửng dưng điềm nhiên kí… Cứ mải mê đi với những điều xa xỉ của anh đi, rồi sẽ có ngày anh lại ước mơ về người vợ thảo hiền, ước mơ trở về ruộng vườn quê hương mà hưởng những ngày bình yên… Cô bật cười nghĩ đến câu chuyện hài hước về cái vòng luẩn quẩn của cái gọi là ước mơ.

“Câu chuyện về cái luẩn quẩn của cái gọi là ước mơ”: Một doanh nhân Anh đến đảo Corse. Ông thấy trên bến cảng một ngư dân trẻ đang nằm trên thuyền câu hút thuốc và nhìn trời. Ngạc nhiên, ông hỏi: “Tại sao anh không làm việc để có chiếc thuyền thứ hai?”. “Để làm gì?”, người ngư dân hỏi lại. “Với số tiền có được từ con thuyền thứ hai, anh sẽ mua chiếc thứ 3, thứ 4, rồi cả đoàn thuyền”. “Rồi sao nữa?”. “Với số tiền có được từ đoàn thuyền, anh có thể nghỉ ngơi”. “Vậy ông xem, tôi đang làm gì đây?”.

Lặn biển mò ngọc

Chiếc xe đi Vĩnh Bão, Hải Phòng chậm rãi bò trên đê vì xung quanh khói rơm bị đốt tỏa ra mù mịt. Trên xe, một vị doanh nhân trẻ như đang tư lự điều gì. Anh nhìn chăm chú vào chiếc cầu phía trước, ở đó, một thằng bé chăn trâu đang chễm chệ ngồi trên con trâu đầu đàn ung dung bước giữa cái mơ màng của sương khói, mặt trời đỏ rực hiện ra sau lưng như đang tôn vinh thằng bé mục đồng. Hồi bé anh cũng có những ngày dài chăn trâu, cắt cỏ như thế. Bùn đất lấm lem khiến anh nghĩ rằng cuộc sống sau này của mình nhất định phải khác. Thầy giáo anh nói rằng: người ta không có quyền chọn nơi sinh ra mình nhưng có quyền chọn nơi mình sống.

Suốt những ngày học đại học, anh học và làm quên ăn quên ngủ cũng chỉ để nơi mình sống sau này phải khác. Nhưng con bé nhà báo, đứa mà anh rất ghét nhưng cũng rất quý vì nó vừa là em nhưng cũng vừa là bạn, luôn miệng cằn nhằn chuyện hùng hục học và làm của anh. Nó nhạo báng anh bằng câu chuyện vớ vẩn của một gã doanh nhân đảo Corse nào đó. Nó rủa anh rồi cuối đời sẽ trở về cái máng lợn của mụ vợ ông lão đánh cá. Nó không hiểu rằng đến những ngày này anh không hăm hở vì đồng tiền nữa, anh bắt đầu thấy đam mê với những sáng tạo và những lắt léo của thương trường, mỗi hợp đồng được kí xong, anh thấy mình như Napoleon đánh thắng một trận. Hay lấy một vấn đề đương đại như thế này cho dễ hiểu: Ông thị trưởng thành phố New York ban đầu phản đối B.Obama vì sao? Vì ông cho rằng B.Obama chỉ quan tâm việc chia đều tài sản cho mọi người mà không chú trọng tạo ra những giá trị mới. Ông thị trưởng rất giàu có, dĩ nhiên, vậy việc ông ta quan tâm đến chuyện “tạo ra giá trị mới” không phải để phục vụ cuộc sống cá nhân nữa mà vì trách nhiệm với cái ghế ông ta đang ngồi, với cộng đồng dân tộc duy vật hết mức ấy. Anh cũng đang ở vị thế ấy. Vị thế của người đã tự thấy mình phải lo lắng cho người khác.

“Vậy ai lo cho anh khi chính anh không giữ được hạnh phúc của mình. Và những người kia, họ đâu phải “hạ đẳng” hơn anh, kém cỏi hơn anh, điều kiện nghiệt ngã hơn anh… mà phải để anh lo cho họ? Sự lo lắng của anh đối với họ nhiều khi là gánh nặng, là áp lực bởi “của biếu là của lo, của cho là của nợ””, đứa em gái lại đanh đá chất vấn.

Điện thoại khẽ một thoáng rung. Tin nhắn đến từ “Vợ”: “Em đã cho con về nhà ngoại. Em gửi lại anh những lá thư và những món quà ngày xưa anh tặng. Chúc anh ngày càng thành công và hạnh phúc”. Anh một thoáng rùng mình. Bao nhiều hồi ức về những ngày tháng sinh viên giản đơn và ấm áp. Anh chỉ biết học và nhớ nhung cô gái ấy. Những lá thư dài và được gấp cầu kì. Những món quà anh tỉ mẩn tự làm sau giờ học căng thẳng. Đã rất lâu rồi anh không có được niềm vui, cảm giác sung sướng như khi nhận được một lá thư hồi âm hay hoàn thành xong một món quà tặng cô… Còn bây giờ… “Chúc anh ngày càng thành công và hạnh phúc”. Nỗi xót xa, tiếc nuối và ân hận trào lên khiến anh lặng người. Cô em gái có lẽ nhận ra điều gì bất thường trong cảm xúc của anh nên không thao thao cằn nhằn nữa. Nó khẽ vỗ nhẹ vai anh rồi im lặng thả tầm nhìn ra nơi xa đồng lúa sau vụ gặt, ánh mặt trời rực lên chút ánh sáng kiêu hãnh cuối ngày trước khi phải nhường bầu trời cho vầng trăng êm dịu.

Anh cầm điện thoại, trả lời “Vợ” một dòng ngắn: “Em đừng đi. Anh đang về”. Anh nói nhỏ với người lái xe, giọng có chút lạc đi: “Anh ơi, cho em về nhà”.

Trung Linh



Kinhdoanhvaphattrien.vn | 05/11/2023

eMagazine
 
kinhdoanhvaphattrien.vn | 22/06/2026